getting ready for a brand new hunger game!

sau mấy ngày thì tôi cũng nguôi ngoai cái sự không được học ở hmu 🙂 qua mấy ngày ăn dầm nằm dề trong group của smp – vnu tôi thấy rất vui, khóa trên nhiệt tình, trong khóa với nhau có sự tôn trọng nhất định, tôi cảm thấy hà nội được tôn trọng, không có cái kiểu như group hmu, dân khu vực 3 chiếm khoảng 7% (3,6% với dân đa khoa nói riêng). không biết diễn tả như nào nhưng cái cảm giác 1 đứa 25.75+3.5 khinh 1 đứa 29.25 trượt vì tiêu chí phụ nó có vẻ nhục nhã quá. vào group toàn thấy hỏi đồng hương đồng hội, chúa ơi, còn dân hà nội dạt vào 1 cái post bé tí, lèo tèo vài người comment …

cái nữa là phòng lab lẫn phòng học ở vnu rất xịn, hehe, giảng đường ở hmu thì xập xệ thôi rồi, máy chiếu thường xuyên hỏng vì giảng viên không giữ của, bàn ghế thì cập kênh vì viết vừa rung. đừng hỏi vì sao tui biết vì tui đã ăn nằm ở đấy suốt cả năm lớp 11 rồi 🙂

bỏ qua vấn đề điểm cộng hot hot sang một bên, tôi chỉ muốn nói về tầm nhìn xa của mình như thế này. re-post cái comment tôi đã viết trong group của khoa, lúc có vị tiền bối hỏi thẳng các em có suy nghĩ gì về điểm cộng vùng:

“em cảm thấy bình thường, tại em xác định mục tiêu rất thấp, chỉ làm sao để đỗ yhdp hmu thôi (cuối cùng lọt vào smp) =)) xác định là đấu cũng đấu không nổi với điểm cộng rồi =))
em cảm thấy cũng không cần cay cú quá, hôm nay, năm nay, 5 năm nữa có thể vẫn ức muốn điên vì điểm cộng đấy, nhưng đến lúc tốt nghiệp, ra đi làm, học cao học/bsnt, thấy nó chẳng là gì cả. bạn đỗ vì điểm cộng hôm nay có thể học đuối hơn, bạn trượt vì điểm cộng có thể sang các trường khác chờ 6 năm sau phục thù, đấy là 1 cách nghĩ thoáng. hoặc cũng có thể nghĩ bạn có điểm thực cao hơn nhưng đấy là thi khối b, vào trường lại học như khối c, cho nên đánh giá năng lực đầu vào cũng không có ý nghĩa. còn về dài lâu, h người ta nhìn vào túi tiền/tiếng tăm để đánh giá, người bằng khá chưa chắc đã sống tốt bằng người bằng trung bình nhưng tiếng anh ngon, đấy là sự thực, cho nên điểm thi đh, suy cho cùng, không là gì cả so với phần còn lại của đời học y hành y =))
h thất bại để vục mặt vào học như điên cày như điên để hơn người ta, còn hơn là những ai đỗ xong ngủ quên trên chiến thắng để nên nỗi gpa năm nhất trở thành trở ngại thi bsnt =))”

mỗi tội smp – vnu chưa được faimer công nhận ;_______; no more usmle ;_____; nor auc ;______; tui thì không định usmle gì đâu nhưng mà cũng đau quá, hic, đến cả đh y tây nguyên rồi cái trường dân lập võ trường toản cũng được công nhận. hơi tiếc cho bạn tui nếu vào đây, học cao học ở nước ngoài vẫn được nhưng thi bsnt ở nước ngoài thì không ; ; hy vọng trong 4 5 năm tới smp – vnu đủ sức nâng lên thành college hoặc university thì mới vào list của faimer được :<

nói chung là, h thì có là hmu hay smp – vnu cũng như nhau cả thôi 🙂 và cái con dở hơi như tôi, người chưa baoh nghĩ đến chuyện học nội trú, nay cũng đã manh nha ý định ôn thi nội trú =)) không lấy chồng tội gì không học =)) hai hôm nay tôi bắt đầu ngồi tải hết các app làm trắc nghiệm giải phẫu, hóa sinh etc, tải mims về đọc, tìm tài liệu học & thi, xem các tips của sinh viên y các nước khác. hôm qua đi tìm atonomy-sketching tips for med student lại vô tình tìm được channel của một chị sinh viên người hàn (nhưng nói tiếng anh tốt lắm hức), xem note-taking các kiểu, h cũng chuẩn bị bay ra hiệu sách mua một mớ highlighter & dot grid book về đây =))

phải nói là cực kỳ yêu đời =)) 2 năm đầu lại còn được học gần nhà, có cả clb nhảy, có đội văn nghệ, nói chung là vấn đề có sắp xếp được thời gian tham gia không thôi.

note luôn vào đây, lát mua:

  • highlighter
  • post-it
  • multi-colored pen
  • ruler
  • dot grid book
  • washi tape
  • planner

có lẽ mình nên mở một blog riêng về cái sự học hành y khoa này?!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: